hầy Snape lại gõ đũa phép lên tấm giấy da, nói: 
-- Hãy tự lộ ra! 
Tấm giấy da vẫn trống trơn. Harry hít những hơi thở sâu, bình thản. 
Thầy Snape lại gõ mạnh lên tấm giấy da, cất cao giọng: 
-- Giáo sư Severus Snape, bậc thầy ở trường Hogwarts, ra lệnh cho mi tiết lộ những thông tin mà mi đang giữ! 
Như thể có một ban tay vô hình viết trên trang giấy da, những dòng chữ lần lượt hiện ra trên bề mặt phẳng phiu của tấm bản đồ Đạo tặc. 
-- Ông Mơ Mộng Ngớ Ngẩn có lời khen giáo sư Snape, và xin ông ta hãy thôi chõ cái mũi to đùng quái dị của ông vô công chuyện của người khác. 
Thầy Snape đứng chết trân. Harry trợn trừng mắt ngó, cũng ngạc nhiên đến chết trân trước những lời lẽ đó. Nhưng tấm bản đồ không chịu ngừng bức thư ở đó. Dưới dòng thứ nhứt tiếp tục xuất hiện những dòng chữ khác: 
-- Ông Gạc Nai đồng ý với ông Mơ Mộng Ngớ Ngẩn, và muốn nói thêm rằng giáo sư Snape là một lão già xấu xí khó ưa. 
Nếu mà tình huống của Harry lúc đó không cực kỳ căng thẳng thì chuyện đang diễn ra quả là tức cười. Lại thêm những dòng chữ mới xuất hiện: 
-- Ông Chân Nhồi Bông muốn được bày tỏ nỗi ngạc nhiên rằng một đồ ngốc như vậy mà cũng trở thành giáo sư được. 
Harry nhắm mắt lại trong nỗi kinh sợ điếng hồn. Khi nó mở mắt ra thì thấy tấm bản đồ của Đạo tặc đã dứt lời cuối cùng: 
-- Ông Đuôi Trùn chúc giáo sư Snape một ngày tốt lành, và khuyên ông đi gội đầu đi, đồ ở dơ rít rịt! 
Harry chờ đợi tai họa giáng xuống đầu. Nhưng thầy Snape nói một cách êm ái: 
-- Thì ra... Chúng ta sẽ giải quyết cái trò này... 
Thầy sải bước đến bên lò sưởi, hốt một nắm bột óng ánh trong cái hũ đặt trên bệ lò sưởi, quăng chúng vào ngọn lửa bùng cháy. Thầy Snape gọi qua ngọn lửa: 
-- Lupin! Tôi muốn nói chuyện. 
Harry ngó đăm đăm vào ngọn lửa, cực kỳ ngơ ngác. Từ trong lò sưởi hiện ra một hình thù to tướng đang xoay tít cực nhanh. Vài giây sau, giáo sư Lupin trèo ra khỏi lò sưởi, tay phủi phủi bụi tro bám trên bộ áo chùng nhếch nhác của mình. Thầy ôn tồn nói: 
-- Anh gọi tôi à, anh Severus? 
Thầy Snape bước dài trở lại bàn giấy, gương mặt cau có méo mó đi vì quá giận dữ. 
-- Đúng, tôi mới gọi. Tôi vừa bảo Potter lộn trái túi áo của nó. Đây là cái nó giấu trong túi. 
Thầy Snape chỉ vào tấm giấy da vẫn còn rành rành hiện rõ mấy dòng chữ của các quí ông Mơ Mộng Ngớ Ngẩn, Đuôi Trùn, Chân Nhồi Bông, và Gạc Nai. Một cảm xúc kỳ lạ bị giấu nhẹm hiện ra trên gương mặt thầy Lupin. Thầy Snape hỏi: 
-- Sao? 
Thầy Lupin vẫn nhìn đăm đăm tấm bản đồ. Harry có cảm tưởng là thầy Lupin đang suy tính rất nhanh. Thầy Snape lại hỏi lần nữa: 
-- Sao? Tấm giấy da này rõ ràng là chứa đầy ma thuật Hắc ám. Kể như thuộc lãnh vực chuyên môn của thầy đó, Lupin. Anh thử tưởng tượng coi Potter kiếm đâu ra một thứ như vầy? 
Thầy Lupin ngước nhìn lên, với nửa cái liếc mắt sang hướng Harry cảnh cáo nó đừng xía vô câu chuyện. Thầy Lupin ôn tồn lập lại mấy lời của thầy Snape: 
-- Đầy ma thuật Hắc ám à? Thực lòng anh tin như vậy sao, anh Severus? Theo tôi thấy thì đó chỉ là một tấm giấy da biết sỉ nhục bất cứ ai tìm cách đọc nó. Một trò trẻ con, nhưng chắc chắn là không nguy hiểm. Tôi đoán là Harry vớ được cái này ở một tiệm giỡn... 
-- Thật à? 
Thầy Snape hỏi lại. Hàm của ông cứng đơ ra vì tức giận. 
-- Anh cho là một cái tiệm giỡn có thể bán cho trò ấy một thứ như vậy sao? Anh không nghĩ là trò ấy nhận trực tiếp từ những người chế tạo thì nghe có lý hơn sao? 
Harry không hiểu thầy Snape đang nói về điều gì. Mà có vẻ như thầy Lupin cũng không hiểu. Thầy nói: 
-- Anh muốn nói là từ ông Đuôi Trùn hay một người nào đó trong số những người này à? Harry, trò có biết ai trong số các ông này không? 
Harry nhanh nhẩu đap: 
-- Thưa thầy, không ạ. 
Thầy Lupin quay lại nói với thầy Snape: 
-- Thấy không, anh Severus? Theo tôi thì chỉ là một món đồ chơi của tiệm giỡn Zonko... 
Đúng lúc đó, Ron chạy ào vô văn phòng thầy Snape. Nó gần như đứt hơi, dừng lại sát bàn giấy của thầy Snape, xoa cơn đau nhói trên ngực và cố gắng nói: 
-- Con... đã đưa... cái đó... cho... Harry. Con... mua... nó... ở tiệm... Zonko... từ... lâu... rồi... 
-- Vậy đó! 
Thầy Lupin vỗ hai tay vào nhau và nhìn quanh phấn khởi: 
-- Vậy là coi như rõ ràng rồi! Anh Severus à, tôi lấy lại tấm giấy da này được không? 
Thầy xếp tấm bản đồ lại, nhét nó vô túi trong của tấm áo chùng: 
-- Harry, Ron, hai trò đi theo tôi, tôi cần nói đôi lời với hai trò về bài luận ma cà rồng. Xin thầy tha lỗi cho chúng tôi nhé, thầy Snape? 
Harry không dám nhìn thầy Snape khi nó rời văn phòng của thầy. Nó cùng Ron im lặng bước theo thầy Lupin suốt quãng đường trở lại tiền sảnh. Tới đó Harry mới quay qua nói với thầy Lupin: 
-- Thưa thầy, con... 
Thầy Lupin nói ngắn gọn: 
-- Thầy không muốn nghe một lời giải thích nào cả. 
Thầy liếc nhìn quanh tiền sảnh trống vắng và hạ thấp giọng, nói: 
-- Thầy tình cờ biết là tấm bản đồ này đã bị thầy Filch tịch thu từ nhiều năm nay rồi. Ừ, thầy biết nó là một tấm bản đồ. 
Harry và Ron tỏ ra hết sức kinh ngạc. Thầy Lupin vẫn nói tiếp: 
-- Thầy không muốn biết làm cách nào mà nó lại lọt vô tay con. Tuy nhiên, thầy sửng sốt vì các con đã không đem nộp lại nó. Đặc biệt là sau chuyện xảy ra vừa rồi khi một học sinh để rơi rớt đâu đó thông tin về tòa lâu đài. Thầy không thể trả lại con tấm bản đồ này đâu, Harry à. 
Harry không bất ngờ về quyết định đó, và nó quá tha thiết muốn được giải đáp những điều đang thắc mắc đến nỗi nó không buồn kháng cự lại quyết định tịch thu tấm bản đồ của thầy Lupin. 
-- Thưa thầy, tại sao thầy Snape nghĩ là con lấy tấm bản đồ từ những người chế tạo? 
Thầy Lupin ngập ngừng: 
-- Bởi vì... bởi vì những người người chế tạo tấm bản đồ này muốn dụ dỗ con ra khỏi trường. Họ cho là như vậy mới cực kỳ thú vị. 
Harry hỏi, giọng kích động: 
-- Thầy có biết những người đó không? 
-- Thầy có gặp họ rồi. 
Thầy Lupin đáp gọn và nhìn Harry một cách nghiêm nghị hơn bao giờ hết: 
-- Harry à, con đừng trông mong lần sau thầy lại bao che cho con nữa đấy. Thầy không thể làm cho con quan trọng hóa chuyện Sirius Black. Nhưng thầy cứ tưởng rằng những gì mà con nghe được mỗi khi các giám ngục Azkaban đến gần con đã có tác động đến con nhiều hơn chứ. Ba má của con đã liều mạng mình để cho con được sống sót, Harry à. Con đền đáp họ như vậy thì tệ bạc quá... đem đánh đổi sự hy sinh của họ để lấy một bịch mẹo đùa! 
Thầy bước đi, để lại Harry trong tâm trạng còn tệ hơn là khi nó bị thầy Snape kêu vô văn phòng ổng. Nó và Ron chậm rãi leo lên cầu thang cẩm thạch. Khi Harry đi ngang qua bức tượng mụ phù thủy chột mắt, nó sực nhớ ra tấm áo tàng hình: tấm áo vẫn còn ở dưới đó, nhưng bây giờ nó không dám xuống đó lấy lại. 
Ron đột ngột mở lời: 
-- Đó là lỗi của mình. Mình đã xúi bồ đi. Thầy Lupin nói đúng. Làm vậy thì thiệt là ngu. Lẽ ra tụi mình không nên làm vậy... 
Nó ngừng ngang; tụi nó đã đi tới hành lang nơi đám quỷ lùn an ninh đang tuần tra canh gác, và Hermione đang đi về phía tụi nó. Chỉ ngó mặt cô bé một cái cũng đủ cho Harry biết chắc là Hermione đã nghe được chuyện gì xảy ra rồi. Trái tim nó nặng chịch như hóa thành chì. Không biết cô nàng đã đi méc với giáo sư McGonagall chưa? 
Khi Hermione dừng bước trước mặt hai đứa nó, Ron nói một cách tàn nhẫn: 
-- Tới coi cho đã mắt hả? Hay là trò vừa mới đi méc tụi này xong? 
-- Không! 
Hermione đang siết chặt một lá thư trong tay và môi cô bé run run: 
-- Tôi chỉ nghĩ là các bạn cũng nên biết... Bác Hagrid thua kiện rồi. Con Bằng Mã Buckbeak sắp bị xử tử! 
Chương 15 

CHUNG KẾT QUIDDITCH 


Hermione giơ lá thư ra, nói: 
-- Bác ấy gởi cho tôi cái này. 
Harry cầm lấy lá thư. Tấm giấy da ẩm ướt và những giọt nước mắt tổ chảng làm lem dấu mực nhoè nhoẹt ở nhiều chỗ đến nỗi thiệt là khó mà đọc được lá thư. 

Cháu Harry yêu quí, 
Chúng ta thua kiện rồi. Bác được phép đem nó về Hogwarts. Ngày xử tử đã được ấn định. 
Beaky khoái Luân Đôn lắm. 
Bác sẽ không bao giờ quên sự giúp đỡ mà cháu đã giành cho bác. 
Hagrid. 

Harry kêu lên: 
-- Họ không thể làm điều đó. Không thể nào! Buckbeak đâu có nguy hiểm chút nào đâu? 
Hermione quẹt nước mắt, nói: 
-- Ba của Malfoy đã dọa ép Ủy ban trong chuyện này. Các bạn biết ổng là người như thế nào mà. Cái Ủy ban đó gồm toàn một đám ngốc già nhát cáy, và họ sợ ba Malfoy chết khiếp. Nhưng dù sao thì vẫn còn có thể xin kháng án, tòa luôn luôn có vụ đó mà. Chỉ có điều là mình chẳng thấy có chút hy vọng gì hết... sẽ chẳng có gì thay đổi đâu. 
Ron hùng hổ nói: 
-- Có chứ, sẽ thay đổi chứ. Bồ sẽ không còn phải đơn độc đấu tranh nữa, Hermione à. Mình sẽ giúp bồ. 
-- Ôi, Ron! 
Hermione vòng hai tay ôm chầm cổ Ron và òa khóc nức nở. Ron, với vẻ kinh hoàng, vỗ nhè nhẹ lên đầu Hermione để an ủi cô bé một cách hết sức vụng về. Cuối cùng Hermione không buông Ron ra. Cô bé thổn thức: 
-- Ron ơi, mình thiệt tình, thiệt tình xin lỗi về vụ con Scrabbers... 
-- Ôi... thì... nó cũng già rồi. 
Ron có vẻ mừng rỡ là được Hermione buông ra. Nó nói: 
-- Với lại nó cũng hơi vô tích sự. Mà biết chừng đâu ba má mình sẽ mua cho mình một con cú! 

Những biện pháp an ninh áp đặt cho tất cả học sinh từ lần đột nhập thứ hai của Black khiến cho Harry, Ron và Hermione không thể nào đi thăm lão Hagrid vào buổi tối nữa. Cơ hội duy nhứt để tụi nó có thể nói chuyện với lão là trong giờ học môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí. 
Phán quyết của Ủy ban làm cho lão bị sốc đến nỗi chết điếng luôn. 
-- Lỗi tại bác hết. Miệng lưỡi cứ líu lại. Tất cả họ đều ngồi đầy ra đấy, trong những bộ áo chùng đen, mà bác thì cứ làm rớt tờ giấy rồi lại quên béng hết những ngày tháng mà cháu đã tra cứu cho bác, Hermione à. Và rồi ông Lucius Malfoy đứng dậy nói lời buột tội của ổng, rồi cái Ủy ban làm đúng y chang những gì ổng biểu họ làm... 
Ron hung hăng nói: 
-- Còn xin kháng án được mà! Bác đừng vội bỏ cuộc, tụi cháu cũng đang tìm cách đây! 
Ba đứa cùng trở về tòa lâu đài với những đứa học trò khác. Tụi nó có thể nhìn thấy Malfoy đi đằng trước, vừa nói chuyện với Crabbe và Goyle, vừa ngoái đầu nhìn ba đứa tụi nó đi đằng sau mà cười nhạo báng. 
Khi đến tòa lâu đài, lão Hagrid buồn bã nói: 
-- Chẳng được tích sự gì